Friday, 17 April 2020
Căn gác lưu đày
1. Đêm trắng [Am] đêm ta nằm [E7] trong căn gác lưu [Am] đày
Một mình [F] thôi mồ [A7] hôi lạnh buốt đôi [Dm] vai
Ta gọi [G] ta vực sâu đắng [C] cay
Ta gọi [Em] em nét mi xanh [E] dài, nét môi son [Am] đầy, một [Em] lần rồi hết từ [E7] đây.
Hôm thứ [Am] hai ta vùi [Dm] thân vào trong lam [F] lũ
Thứ ba [C] nghe nhục [Am] vinh
Thứ tư [Dm] qua thật [G] nhanh
Thứ năm [C] ôi buồn [F] tênh
Thứ sáu [E] đi rồi thứ bảy [Am] về
Chủ nhật nằm ôm gối [E7] chăn não [Am] nề.
Còn gì [C] đâu ngoài linh hồn rách tả [Am] tơi này
Tình bỏ [Dm] ta như một [E7] sớm chim đi bỏ hàng [Am] cây
Còn gì [C] đâu ngoài mảnh đời trắng bàn [Am] tay này
Mất hết [F] rồi không còn [G] gì để mất nữa hôm [Am] nay.
2. Đêm trắng [Am] đêm ta nằm [E7] ru căn gác lưu [Am] đày
Người bỏ [F] ta ngàn [A7] cơn giông bão chưa [Dm] qua
Xin thời [G] gian vùi chôn xót [C] xa
Cũng đành [Em] thôi đớn dau lâu [E] dài, xót xa cho [Am] đời
Rồi [E7] cũng qua đi kiếp [Am] người.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Bài đăng gần nhất
Bài đăng phổ biến
-
Giọng trưởng; [1] Ai [4] đứng như bóng dừa tóc [1] dài bay trong gió Có [6] phải người còn đó là con [4] g...
-
Còn gì đẹp hơn (Hoài Nam) Xin đừng trách anh Sao quá hững hờ cho lòng tràn ước mơ Xin đừng trách anh Sao nỡ vô tình cho duyên đành xót xa. ...

